Bạn đã nghe nhiều đến từ khóa “Kiến trúc microservice”. Vậy nó là gì, có những ưu điểm nào mà lại được lựa chọn nhiều như vậy.
Hãy tìm hiểu qua các phân tích dưới đây:
1. Kiến trúc Microservice là gì?

Kiến trúc Microservice (Microservices Architecture) là một phong cách kiến trúc phần mềm mà ứng dụng được chia thành các dịch vụ nhỏ, độc lập và có khả năng triển khai riêng biệt. Mỗi dịch vụ microservice là một đơn vị chức năng nhỏ. Những đơn vị này sẽ tự chứa, có thể phát triển, triển khai và mở rộng độc lập với phần còn lại của ứng dụng.
Các đặc điểm chính của kiến trúc Microservice bao gồm:
Phân rã (Decomposition)
Ứng dụng được phân rã thành các dịch vụ nhỏ, chuyên biệt, mỗi dịch vụ chịu trách nhiệm cho một khả năng hoặc chức năng cụ thể. Phân rã này giúp tăng cường sự tổ chức và dễ bảo trì của mã nguồn.
Độc lập (Independence)
Microservices được thiết kế để tương tác mạnh mẽ. Chúng có thể được phát triển, kiểm tra và triển khai mà không phụ thuộc vào phần còn lại của ứng dụng. Thậm chí có thể do các nhóm phát triển và quản lý riêng biệt sử dụng các công nghệ khác nhau.
Khả năng mở rộng (Scalability)
Các dịch vụ microservice có thể được mở rộng độc lập để xử lý tải khác nhau. Điều này đặc biệt hữu ích trong các tình huống mà một số phần của ứng dụng phải xử lý lưu lượng cao hơn so với các phần khác.
Sự đa dạng về công nghệ (Technology Diversity)
Microservices có thể được xây dựng bằng các ngôn ngữ lập trình, framework và công nghệ khác nhau. Từ đó cho phép lựa chọn các công cụ tốt nhất cho yêu cầu cụ thể của dịch vụ.
Giao tiếp (Communication)
Các microservice tương tác với nhau thông qua các API được định nghĩa rõ ràng, thường sử dụng các giao thức nhẹ như HTTP/REST hoặc hàng đợi thông điệp. Điều này cho phép chúng hoạt động cùng nhau để cung cấp chức năng tổng thể của ứng dụng.
Cách cách triển khai (Deployment Isolation)
Mỗi microservice có thể triển khai một cách độc lập, giảm nguy cơ thay đổi trong một dịch vụ ảnh hưởng đến các dịch vụ khác. Điều này cũng cho phép triển khai liên tục và thường xuyên hơn.
Khả năng chịu lỗi (Resilience)
Microservices được thiết kế để chịu lỗi. Nếu một dịch vụ gặp sự cố, nó không nên làm sập toàn bộ ứng dụng. Sự cố được cô lập và có thể được xử lý một cách mềm mại.
Khả năng mở rộng (Scalability)
Microservices có thể được mở rộng độc lập dựa trên nhu cầu tài nguyên cụ thể của chúng. Điều này có nghĩa bạn có thể cấp thêm tài nguyên cho các dịch vụ đang chạy tải cao trong khi tiết kiệm tài nguyên cho các dịch vụ ít được sử dụng hơn.
Dễ bảo trì (Ease of Maintenance)
Mã nguồn nhỏ hơn dễ dàng bảo trì và cập nhật hơn. Điều này đặc biệt hữu ích cho các ứng dụng thay đổi nhanh.
Cấu trúc tổ chức (Organizational Structure)
Microservices thường phù hợp với các nhóm nhỏ, chức năng chéo, mỗi nhóm chịu trách nhiệm cho một hoặc nhiều dịch vụ. Điều này có thể cải thiện tính linh hoạt và tăng tốc quá trình phát triển.
Mặc dù kiến trúc Microservice mang lại nhiều lợi ích, nhưng cũng đặt ra những thách thức. Chẳng hạn như sự phức tạp của hệ thống phân tán, chi phí liên quan đến việc giao tiếp qua mạng và sự phức tạp về vận hành. Thiết kế, kiểm tra, giám sát và các thực hành DevOps đúng đắn là rất quan trọng để triển khai và quản lý thành công các ứng dụng dựa trên kiến trúc Microservice.
2. So sánh monolithic với microservice

Sự so sánh giữa monolithic và microservice là quan trọng khi bạn quyết định chọn một trong hai để xây dựng ứng dụng. Hoặc đơn giản chỉ là bạn muốn hiểu rõ sự khác biệt giữa chúng. Dưới đây là một số điểm so sánh quan trọng:
Kích thước và phạm vi
Monolithic: Ứng dụng monolithic được xây dựng trong một mã nguồn lớn và phức tạp. Nó bao gồm tất cả các tính năng và chức năng trong cùng một dự án.
Microservice: Ứng dụng microservice được phân rã thành các dịch vụ nhỏ độc lập. Mỗi dịch vụ đảm nhiệm một phần của chức năng toàn bộ ứng dụng.
Khả năng triển khai và mở rộng
Monolithic: Phải triển khai toàn bộ ứng dụng khi có sự thay đổi. Còn việc mở rộng thường liên quan đến việc tăng cường tài nguyên cho toàn bộ ứng dụng.
Microservice: Các dịch vụ microservice có thể triển khai và mở rộng độc lập. Nó cho phép tùy chỉnh triển khai và mở rộng theo từng dịch vụ riêng biệt.
Độ phức tạp và bảo trì
Monolithic: Có thể dễ dàng kiểm tra và bảo trì, nhưng khi ứng dụng lớn và phức tạp, việc quản lý mã nguồn và triển khai có thể trở nên khó khăn.
Microservice: Có thể phức tạp hơn trong việc quản lý nhiều dịch vụ độc lập và kiểm tra hệ thống phân tán. Tuy nhiên, việc bảo trì và cập nhật dễ dàng hơn cho từng dịch vụ riêng biệt.
Khả năng độc lập phát triển và công nghệ
Monolithic: Phải tuân thủ cùng một công nghệ và quy trình phát triển cho toàn bộ ứng dụng.
Microservice: Cho phép độc lập phát triển, sử dụng công nghệ và công cụ khác nhau cho từng dịch vụ.
Hiệu suất và mở rộng ngang (Horizontal Scalability)
Monolithic: Khó mở rộng ngang một phần cụ thể của ứng dụng. Toàn bộ ứng dụng phải được mở rộng.
Microservice: Có thể mở rộng ngang dễ dàng cho các dịch vụ cụ thể cần xử lý lượng lớn.
Khả năng chịu lỗi và cách xử lý sự cố
Monolithic: Sự cố trong một phần của ứng dụng có thể làm đổ bộ toàn bộ ứng dụng.
Microservice: Chịu lỗi tốt hơn vì sự cố trong một dịch vụ không làm ảnh hưởng đến các dịch vụ khác. Tùy chọn xử lý sự cố linh hoạt hơn.
Tích hợp và giao tiếp
Monolithic: Các thành phần trong ứng dụng monolithic thường tương tác thông qua các phương thức gọi trực tiếp.
Microservice: Sử dụng giao tiếp qua API (thông qua HTTP/REST hoặc các giao thức khác) hoặc hàng đợi thông điệp để tương tác.
Quản lý dự án và tổ chức
Monolithic: Có thể dễ dàng quản lý và triển khai bởi vì toàn bộ ứng dụng là một đơn vị.
Microservice: Yêu cầu tổ chức và quản lý phức tạp hơn do phải quản lý nhiều dự án dịch vụ.
Lựa chọn giữa kiến trúc monolithic và kiến trúc microservice phụ thuộc vào yêu cầu cụ thể của dự án, sự phức tạp của ứng dụng, và sự linh hoạt của tổ chức phát triển. Một số dự án có thể tận dụng lợi ích của cả hai kiến trúc thông qua mô hình hỗn hợp, gọi là “kiến trúc hỗn hợp” (hybrid architecture), để kết hợp sự linh hoạt của microservice với tính đơn giản của monolithic.
English